Kim Tử Long: ‘Tôi sợ làm chú rể lắm!’

0
186

Trải qua hai cuộc hôn nhân đổ vỡ, dù lần nào cũng cố níu kéo, nhưng cuối cùng vẫn phải chia tay, giờ đây Kim Tử Long cũng đã tìm được hạnh phúc mới, nhưng anh quyết không làm chú rể.

Hài lòng với thành quả trong nghề!

* Đến thời điểm này anh có hài lòng với những gì đã đạt được khi bảng thành tích của người nghệ sĩ ngày càng dài thêm những vai diễn được công chúng yêu thích?

– Tôi cảm thấy mình hài lòng với những gì đã đạt được trong nghề. Nhớ lại thuở ban đầu, tôi đến với nghề từ tết năm 1986, lúc ấy vừa ra trường đã nhận được tin Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang thành lập thêm đoàn 3 và dựng vở mới: Y Ban và nàng tiên, Nàng tiên Mẫu Đơn, Người đẹp bến Tiền Châu. Tôi may mắn được tham gia cả ba vở diễn này. Mùa xuân năm đó, tôi cũng chính thức được NSND Phùng Há đặt tên là Kim Tử Long, bà nội nói tôi “con phải là một con rồng vàng trên sân khấu cải lương”. Ban đầu, tôi dự định lấy nghệ danh Hoàng Kim Long cũng là tên khai sinh của tôi nhưng bà nội đã đổi lại và tôi giữ cho đến hôm nay. Mới đó mà đã mấy chục năm trôi qua, ngẫm lại suốt hành trình đã đi, tôi không hối tiếc điều gì.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 1

* Nghe anh tâm sự có thể nói rằng anh là người dễ bằng lòng với chính mình?

– Trong kinh Phật có câu nói tôi càng nghĩ càng thấy đúng: “Biết đủ là đủ!”. Mùa xuân chỉ đến sau khi phải vượt qua ba mùa: hạ, thu, đông và thành công chỉ đến khi đã vượt qua nhiều thử thách. Nhưng tôi bằng lòng với những gì mình đạt được không có nghĩa chối từ mùa xuân ở phía trước. Tham vọng, ước mơ ai cũng có và chúng là động lực để ta phấn đấu, vươn tới thành công.

* Tính đến thời điểm hiện nay, với tất cả những thành quả đạt được trong nghề, anh tâm đắc nhất điều gì?

– Thành quả đạt được thì tôi nhớ mãi chuyến đưa nghệ sĩ trong phía Nam ra Hà Nội diễn tại Nhà hát lớn TP Hà Nội. Lúc đó, tiếng pháo tay vang dội của khán giả dành cho NSND Lệ Thủy, Bạch Tuyết, NSƯT Trọng Hữu, Thoại Mỹ, NS Vũ Luân, Tú Sương, Trinh Trinh… đã làm trái tim tôi phấn khởi. Tôi luôn nâng niu những vai diễn hay vì đó cũng là cách để mình cố gắng, nỗ lực trong nghề.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 2

Dừng lại để đi tiếp!

* Một thời Kim Tử Long được biết đến với vai trò ca sĩ, nhiều người thắc mắc vì sao anh lại dừng hẳn sau 10 năm cố gắng?

– Nhờ giải HCV Trần Hữu Trang năm 1992 mà chúng tôi có thêm nghề ca sĩ. Lúc đó các bầu sô, các nhà tổ chức đã mời chúng tôi biểu diễn liên tục. Các rạp Thủ Đô, Nhân Dân, Cây Gõ, công viên Phú Lâm, tụ điểm 126, Trống Đồng… nơi đâu cũng tổ chức biểu diễn ca nhạc. Tôi, anh Vũ Linh, NS Phương Hồng Thủy, Tài Linh, Thoại Mỹ, Thanh Thanh Tâm, Ngọc Huyền… đều làm ca sĩ. Chúng tôi cũng ra album, thu video clip… rất nhiều những dự án cho lối rẽ này. Nhưng sau đó, tôi cũng như các đồng nghiệp dừng lại, tập trung toàn lực vào sân khấu cải lương. Chúng tôi chọn theo nghiệp sân khấu thì phải dừng lại những cái khác để đi hết con đường đã chọn.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 3

* Thực trạng sân khấu hiện nay có làm anh lo lắng cho con đường mình đã chọn?

– Tôi vẫn tràn đầy hy vọng vào sân khấu dù biết nhiều điều mình mong muốn không dễ thành hiện thực. Tôi thấy sân khấu cải lương đã cố gắng đi theo trào lưu mới, không chỉ diễn ở sàn diễn mà đã đến với mọi nhà qua truyền hình, băng dĩa. Thế nhưng, nhìn vào thực trạng có thể thấy hoạt động sân khấu cải lương đang dần khép lại do nhiều nguyên nhân: thiếu rạp, chưa có nhiều kịch bản hay, hoạt động tổ chức chưa chuyên nghiệp và trên hết một số nghệ sĩ ngôi sao vẫn chưa đặt hết tâm huyết vào nghệ thuật.

* Nếu một lần nữa dừng lại, anh muốn đi tiếp trên lĩnh vực nào?

– Tôi nghĩ tới nghề đạo diễn và hết lòng với việc nghiên cứu, tìm tòi để có thể làm công tác dàn dựng. Tới nay thì tôi đã làm được khoảng 10 vở rồi, chưa kể đến những chương trình truyền hình. Tôi mong có dịp làm việc với nhiều đạo diễn giỏi để học nghề.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 4

* Sau vở Tiếng trống Mê Linh, anh dự định thực hiện vở diễn nào mới?

– Tôi diễn vai Thi Sách bên cạnh NSƯT Phượng Hằng vai Trưng Trắc, sau đó làm đạo diễn vở Trọn đời yêu anh (tác giả Tô Thiên Kiều) quay hình tại HTV ngày 14 và 15-8. Cuối tháng này, tôi lại dẫn đoàn nghệ sĩ ra Hà Nội diễn chương trình Ngôi sao phương nam tại Nhà hát TP Hà Nội. Lần trước sự cổ vũ nồng nhiệt của công chúng Thủ đô đã động viên chúng tôi rất nhiều.

* Năm nay, anh sẽ tiếp tục làm live show để phục vụ khán giả mộ điệu?

– Đang dự tính cuối năm. Có thể sẽ là một cuộc hội ngộ với hai cô đào đã là bạn diễn của tôi từ năm 1986. Nội dung thế nào thì xin giữ bí mật.

Trăn trở thế hệ tiếp nối

* Đã có nhiều cuộc hội thảo về thực trạng sân khấu cải lương do các cơ quan chuyên ngành tổ chức trong cả nước. Theo anh, đâu là nguyên nhân khiến sàn diễn của loại hình này vắng khán giả?

– Tôi cho rằng yếu tố chính vẫn là 5 thập niên trôi qua sân khấu cải lương không có danh ca. Tôi không vỗ ngực xưng tên mình là danh ca vì cảm nhận mình hát vẫn chưa thể hay bằng các cô chú thế hệ đi trước.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 5

* Nhưng đâu phải đào tạo là sẽ có danh ca?

– Đúng, thành công phần lớn nằm ở sự rèn luyện, khổ công và sáng tạo. Với nghệ sĩ trẻ sở hữu giọng hát hay là lợi thế nhưng để giỏi nghề đòi hỏi quá trình rèn luyện và ý chí phấn đấu. Trước đây, chỉ với hai bài vọng cổ nhịp 16 Tôn Tẩn giả điên và sau này là Tình anh bán chiếu, được thu dĩa thập niên 50-60 của thế kỷ trước, NSND Út Trà Ôn đã được báo giới Sài Gòn và các nghệ sĩ bậc thầy trong giới nhận xét là mang lại hơi hướng mới, đầy sáng tạo trong cách sắp câu, lấy hơi để “sở hữu” ngai vàng vua vọng cổ thời đó.

Nhìn lại một thế hệ vàng mà sân khấu cải lương một thời nâng niu, xem là khuôn mẫu trong cách thể hiện chất giọng sẽ nhận thấy họ không cố tạo sự luyến láy trong câu vọng cổ mà hầu hết đều ca chân phương, rõ chữ, đầy hơi. Cái chuẩn của cách ca vọng cổ chính là yếu tố mộc mạc, giàu cảm xúc. Người nghệ sĩ biết tìm ra nét riêng trong cách thể hiện sẽ tạo cho mình ưu thế và được công chúng chấp nhận.

* Gần đây, nhiều chương trình trên truyền hình nhằm tìm kiếm, phát hiện tài năng mới cho sân khấu cải lương. Theo anh, cần điều kiện nào để các cuộc thi này đạt mục tiêu đề ra?

– Ngay từ khi khởi đầu xây dựng thương hiệu Chuông vàng vọng cổ, Đài Truyền hình TPHCM đã bộc lộ sự lúng túng khi gọi tên chương trình này là Ngôi sao vọng cổ truyền hình. Thương hiệu rất “kêu” này sang năm thứ hai đã được điều chỉnh là Chuông vàng vọng cổ, xác định đúng mục tiêu: góp phần trả cải lương về với sự chuẩn mực cần có mà bài vọng cổ chính là linh hồn. Nếu các nhà chuyên môn đã khẳng định “phi vọng cổ bất thành cải lương” thì cần trả bài vọng cổ về đúng với chuẩn mực của nó. Đó là sự quy định chặt hơn cách ca, cách thể hiện với dàn nhạc. Mọi việc làm nghiêm túc, chúng ta sẽ có những mầm non nổi trội để uốn nắn thành danh ca.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 6

Hôn nhân đổ vỡ và trải nghiệm

* Trong suốt sự nghiệp diễn xuất của anh, kỷ niệm nào khó quên nhất?

-Nghệ sĩ chúng tôi thường đi lưu diễn ở nước ngoài, nhiều kỷ niệm không thể quên được. Đó là năm tôi nhìn thấy tuyết rơi ở Úc, nhiệt độ xuống rất thấp, lạnh đến cóng cả người nhưng tình thương khán giả thì ấm áp vô cùng. Ở Pháp cũng vậy, khán giả kiều bào yêu thích cải lương cũng đến với chúng tôi dù khí hậu rất lạnh. Nhiều bạn trẻ ở đây hào hứng tham gia cuộc thi mang tên Dạ cổ hoài lang do cộng đồng người Việt tổ chức. Tôi nhớ NS Kiều Lệ Mai tham gia ban giám khảo, chị và nhiều nghệ sĩ, nhạc sĩ khác đã giữ được ngọn lửa yêu nghề, yêu sân khấu truyền thống dân tộc dù sống ở xứ người.

Còn những dịp biểu diễn trong nước thì kỷ niệm cũng vô số. Nghề hát của chúng tôi sau xuân rồi tới hạ, lênh đênh đời gạo chợ nước sông, nếu không ở miền tây thì ra tận miền trung. NSND Lệ Thủy thường ví von mỗi khi ai đó hỏi: “Cô ơi, cô đang ở đâu?” bằng câu trả lời duyên dáng: “Cô tham gia gặt lúa với bà con miền tây”, hoặc “cô đi biển với ngư phủ miền trung”…

* Anh dường như rất lãng mạn, có bao giờ tính cách đó làm anh khổ sở?

– Tôi biết dừng lại, kềm chế mình. Sau hai lần đổ vỡ hôn nhân tôi mới dám nói câu đó.

* Theo anh, NSƯT Kim Tử Long ngày nay khác với với 10 năm trước như thế nào?

– Tôi nghĩ khác ở sự từng trải bởi không phải ai cũng biết đôi lúc lỗi lầm do mình gây ra nhưng hậu quả có thể kéo dài tận sau này. Tôi đổ vỡ hai cuộc hôn nhân, dù lần nào cũng cố không phải chia tay để níu kéo hạnh phúc gia đình. Tôi không muốn các con mình buồn vì thiếu cha, thiếu mẹ. Nhưng rồi không làm được điều đó, đến nay thì mọi việc đã đâu vào đấy, tôi mong các con mình khi trưởng thành sẽ hiểu và cảm thông cho tôi.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 7

* Theo anh, một người đàn ông vững vàng trên đường đời cần có những yếu tố gì?

– Lên trang mạng cá nhân (facebook) tôi đọc nhiều điều hay lắm nha, để tôi chia sẻ với bạn: “Đàn ông chia tay vợ than khóc ngay là người vội quên; ba tháng sau than khóc là người cố chấp; một năm sau than vãn là người hèn mọn; biến sự than khóc thành việc làm tốt cho con, cho người mà mình đã từng xem là vợ mới đích thực đàn ông”.

* Và anh đã làm được điều đó?

– Tôi rời khỏi ngôi nhà cả thời trai trẻ dành dụm, xây đắp, để lại tất cả cho các con của mình và chỉ nhận lại một khoản để đủ mua một căn nhà khác. Cuối tuần tôi về thăm các con, hè đến lại đưa các con đi chơi. Tôi không oán giận, than vãn chuyện đã qua. Tôi cố sống tốt để các con tôi không hổ thẹn khi nghĩ về bố.

* Đời người không chỉ có thành công mà đôi lúc gặp phải sóng gió cuộc đời. Anh đối mặt với sóng gió đó thế nào?

– Tôi thấm thía câu nói của NSND Phùng Há. Bà ghét diễn viên nào vào lớp học mà ra dáng công tử, tiểu thư, quần là, áo lụa. Bà nói: “hãy học cách lăn lộn với cuộc đời trước khi là một ngôi sao”. Sự lăn lộn theo bà không phải là làm hư hỏng bản thân với tứ đổ tường mà phải trải nghiệm nỗi đau của tha nhân.

Hai lần đổ vỡ tôi đúc kết được một điều: “chặng đường có nhau từ ngày đó đã có một lối rẽ”. Hai người đi hai hướng nhưng vẫn còn cái nghĩa là con. Không nên xem con là hành lý, anh hoặc chị ai sẽ xách nó mà hãy xem con là hành trang của chính cuộc đời mình.

* Nghe đồn, mùa xuân này anh sẽ lên xe hoa? Cuộc tình của anh và nghệ sĩ Trinh Trinh đến lúc “đơm hoa kết trái”?

– Số tôi tử vi chấm nếu một lần nữa lên xe hoa thì rồi cũng đổ vỡ. Tôi sợ làm chú rể lắm! Trinh Trinh cũng hiểu và cảm thông cho tôi. Chúng tôi hiện nay sống rất hạnh phúc, cùng đi diễn, cùng nhìn về tương lai và chăm lo cho mái ấm của mình.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 8

* Dường như anh thích trẻ mãi và không có thời giờ cho sự già nua?

– Hiện tại tôi là một anh kép không già nhưng không còn trẻ. Tôi không trốn chạy tuổi già mà hiểu được nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết thỏa mãn nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá. Tôi không thuộc dạng người tiếc mãi tuổi trẻ, bất mãn với tuổi già.

Hôm chú hai Minh Vương xuất viện sau ca phẫu thuật ghép thận, có điện thoại khoe tôi: “chú khỏe rồi, sắp tham gia chấm thi Chuông vàng vọng cổ. Có sô mày nhớ kêu chú đi cho vui”. Tôi mừng ứa nước mắt. Chúng ta có thể gạt gẫm chính mình khi đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn, xóa chỗ này trên mí mặt, bơm chỗ nọ trên cái cằm… nhưng đêm về nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi. Chỉ có tinh thần yêu nghề, niềm đam mê là sống mãi với người nghệ sĩ.

NSƯT Kim Tử Long: “Tôi sợ làm chú rể lắm!” 9Dường như tôi chẳng bao giờ mong mình rời xa cuộc sống hiện tại cả! Vì tôi rất tỉnh táo, không phải là mẫu nghệ sĩ thích leo và bay trên mây. Lúc còn trẻ, tôi mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được hào quang mới gọi là đáng sống. Khi có tuổi, có được cái này cái nọ thì hơn lúc nào hết tôi lại sống cho quá khứ, cũng như mình lúc nhỏ thì mong cho mau lớn, lúc lớn thì mong cho trẻ lại.

Tóm lại, tôi biết quý những phút giây hiện. Ngày nay, “thế giới phẳng” xâm chiếm chúng ta, tôi ngồi đây với bạn nhưng cũng có thể trò chuyện với một người nào khác. Tôi cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, bày tỏ trạng thái qua trang mạng cá nhân với một người nào khác mà mình không biết mặt. Và đến lúc quay lại với hiện tại, bắt lại câu chuyện đang trao đổi dở dang thì nhiều khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại.

Theo Bài – ảnh: Thanh Hiệp / Người Lao Động

Nguồn: https://thanhnien.vn/nsut-kim-tu-long-toi-so-lam-chu-re-lam-post56829.html

NSƯT Thoại Mỹ: ‘Khi anh Kim Tử Long gẫy đổ những cuộc tình, anh có nói với tôi nối lại với nhau đi’

𝚃𝚛ả𝚒 𝚚𝚞𝚊 𝚗𝚑𝚒ề𝚞 𝚜ó𝚗𝚐 𝚐𝚒ó 𝚌𝚞ộ𝚌 đờ𝚒, đế𝚗 𝚗𝚊𝚢 𝙽𝚂Ư𝚃 𝚃𝚑𝚘ạ𝚒 𝙼ỹ đã 𝚝ì𝚖 đượ𝚌 𝚜ự 𝚋ì𝚗𝚑 𝚢ê𝚗 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚝â𝚖 𝚑ồ𝚗 𝚟à 𝚝𝚛ả𝚒 𝚕ò𝚗𝚐 𝚟ề 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚌â𝚞 𝚌𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 𝚚𝚞á 𝚔𝚑ứ.

“𝙲ó 𝚔𝚒ế𝚙 𝚜𝚊𝚞 𝚝ô𝚒 𝚟ẫ𝚗 𝚖𝚘𝚗𝚐 đượ𝚌 𝚕à𝚖 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚗𝚐𝚑ệ 𝚜ĩ 𝚌ả𝚒 𝚕ươ𝚗𝚐”

Chào NSƯT Thoại Mỹ, một thời gian dài cải lương trong giai đoạn thoái trào. Tuy nhiên những năm nay, khán giả trẻ bắt đầu chú ý và yêu thích bộ môn nghệ thuật này. Chị có cảm giác cải lương đã “hồi sinh” hay chưa?

Nhờ những sân chơi như các chương trình truyền hình, cải lương đang có dấu hiệu hồi sinh. Tuy nhiên, để cải lương trở về thời hoàng kim, tôi nghĩ cần phải có thời gian. Chúng ta cần có sự hỗ trợ mạnh về vật chất, có một sân khấu chuyên nghiệp hơn. Mọi người vẫn nghĩ là cải lương mai một, nhưng trên truyền hình có chương trình Chuông vàng vọng cổ hay Đường đến danh ca vọng cổ, khán giả vẫn ủng hộ cải lương. Không chỉ khán giả lớn tuổi mà còn có cả những khán giả trẻ cũng ủng hộ rất nồng nhiệt. Thậm chí, các bạn còn cho ý tưởng, hướng đi để chúng tôi bắt kịp thị hiếu cả giới trẻ hiện nay.

Nhờ một phần gameshow để nhắc nhở cải lương còn có thể làm được. Cải lương còn sống chứ không chết. Các bạn trẻ đã đến với cuộc thi, xem các chương trình về cải lương và cảm nhận được cải lương không bị mai một, không bị cũ xưa, không bị mất gốc. Họ có thể thay đổi một chút xíu để theo kịp nhịp sống bây giờ.

Theo chị, hiện tại bộ môn nghệ thuật cải lương đang cần thay đổi điều gì để thích nghi với thị hiếu khán giả và hoà nhập được với thị trường giải trí?

Từ những bài tân cổ hay những bài ca nhạc trẻ bây giờ, cuộc sống của các bạn như thế nào, các bạn cứ viết ra thành một bài nhạc. Từ những bài nhạc trẻ hiện đại, cải lương cũng có thể mang vào, gộp chung tạo thành một bài ca cổ giao duyên hiện đại. Những vở cải lương hồi xưa khắc hoạ thời phong kiến quá nhiều do tính chất thời đại. Chẳng hạn, tuồng cải lương Tô Ánh Nguyệt được xem là kinh điển nhưng con gái bây giờ có ai chịu khổ như thế, có ai cảm được nỗi khổ đó.

Những vở cải lương và các tiết mục sau này mang cuộc sống vào nhiều hơn để khán giả xem cải lương thấy được một phần cuộc sống của mình trong đó. Những vở cải lương bây giờ phải chạy theo, lấy những tình huống thực tế để mang vào và gây dựng nên một vở cải lương. Và mình dựng theo một hướng tích cực, người xem cảm thấy một lối ra. Ví dụ khi tôi ở trong câu chuyện đó, tôi bế tắc vì không biết giải quyết hướng nào, tôi sẽ đem câu chuyện vào vở diễn để mổ xẻ, tháo ghép mỗi người một ý. Từ đó, giúp người xem hiểu được việc gì cũng có nút thắt và nút tháo của nó, mình thắt được thì mình tháo được.

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

Trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, đến nay NSƯT Thoại Mỹ đã tìm được sự bình yên trong tâm hồn và trải lòng về những câu chuyện quá khứ.

Được hoạt động ở giai đoạn cải lương trong thời kỳ hoàng kim, chị có cảm thấy mình may mắn không? Nhìn lại thế hệ đàn em vẫn yêu nghề và theo đuổi nghề nhưng không may hoạt động trong thời kỳ cải lương đang trong giai đoạn khó khăn, chị có trăn trở gì không?

Có chứ. Chúng tôi may mắn hơn các bạn trẻ. Vì chúng tôi còn có cả một khoảng thời gian dài được hát, một khoảng thời gian dài ra mắt các vở cải lương qua video để các khán giả không chỉ trong nước mà còn ngoài nước biết đến mình.

Các em bây giờ lại hạn chế hình ảnh trên sóng truyền hình. Đã là sóng truyền hình thì phút, giây đều bị hạn chế. Các vở kinh điển nổi tiếng mang đi dựng lại nhưng vì thời lượng không cho phép nên phải cắt đi khá nhiều tình tiết khiến các em không có cơ hội thể hiện tốt khả năng ca diễn của mình. Những khán giả đã từng xem các vở diễn trọn vẹn trước đây khi xem các tuồng các em diễn lại sẽ có sự so sánh và cho rằng các em diễn không hay. Đó thật sự là một bất lợi cho các em.

Thêm vào đó, bây giờ sân khấu không còn thường xuyên hoạt động, không còn thường xuyên sáng đèn như trước nên sẽ không có cơ hội cho các em trau dồi cả ca lẫn diễn. Đứng ca hoài thì dù có ca hay đến đâu cũng sẽ bị chán. Vì ngoài nghe, khán giả còn muốn xem, không lẽ bắt họ nhắm mắt lại chỉ để nghe nghệ sĩ hát thôi à. Tôi cảm thấy rất tội cho các em.

Ngày xưa bén duyên với cải lương, có bao giờ chị nghĩ bản thân sẽ gắn bó sống chết với bộ môn nghệ thuật này không?

Có chứ. Đổ máu, đổ mồ hôi và nước mắt quá nhiều rồi. Bù lại, cái nghề này đã cho mình được nhiều thứ lắm. Nó cho mình được cái tên mà khán giả yêu mến, cho mình được một cuộc sống tốt, giúp đỡ gia đình vượt qua khó khăn nghèo khổ.

Tôi may mắn là từ lúc vào nghề đến giờ chưa bị ai ức hiếp. Đến khi về nhà hát Trần Hữu Trang cùng chị Thanh Hằng, hai chị em phải chịu áp lực đầu tiên là từ khán giả vì họ đã quen với cặp đôi nghệ sĩ Vũ Linh và Thanh Thanh Tâm. Từ từ, chúng tôi cũng vượt qua. Tôi quan niệm làm nghề là mình nên biết vị trí của mình ở đâu là tốt, của mình là của mình, tới đó là đỉnh điểm thì chỉ tới đó, có cố vượt hơn hay tranh giành đều vô ích. Có kiếp sau tôi vẫn mong được làm người nghệ sĩ cải lương.

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

Chị là một nghệ sĩ có tiếng, dù cải lương không còn thời hoàng kim chị vẫn có cuộc sống ổn định. Còn các nghệ sĩ khác lại vô cùng vất vả mưu sinh, thậm chí bán vé số để duy trì nghề hát. Nhìn những người đồng nghiệp từng đứng chung sân khấu với mình chịu cực như thế, cảm giác của chị ra sao?

Lâu lâu gặp lại những bạn không hát nữa vì bận rộn tất bật chuyện mưu sinh, tôi đau lòng lắm. Có những anh chị chung khoá với tôi, khi mới ra trường họ toàn hát đào chánh kép chánh. Giờ nhìn lại đã bỏ nghề cả rồi, không còn ai. Ngày xưa, tôi và anh Kim Tử Long chỉ toàn hát đào nhì, kép nhì. Không ngờ, những anh chị nổi trội thuở nào đã không còn trụ được với nghề nữa. Các anh chị kém may mắn hơn khiến cái nghề cũng mai một đi. Khi cải lương không còn hát ở rạp nữa thì mỗi người một nơi. Nghĩ lại, tôi thấy mình vẫn còn may mắn, mình vẫn có nơi để mưu sinh, vẫn còn những bệ phóng là các cuộc thi để giữ được lửa nghề.

Ở thời hoàng kim, nghệ sĩ cải lương được xem là số một hẳn phải kiếm được rất nhiều tiền. Tuy nhiên, đến nay nhiều nghệ sĩ nổi tiếng đình đám một thời, lúc mất lại vô cùng nghèo túng, không có đến một cỗ quan tài đàng hoàng. Nhiều khán giả vô cùng đau xót và thắc mắc không biết vì sao lại ra nông nỗi?

Vì ngày xưa, các cô chú sống nay đây mai đó, sống tạm qua ngày, đi sông nước triền miên xa xôi để mưu sinh. Vì lẽ đó, sự gây dựng, tích góp khó khăn hơn rất nhiều. Những cô chú được hãng đĩa mời thu âm, làm video hay gia đình có cơ ngơi làm ăn đếm trên đầu ngón tay. Điển hình như cô Diệu Hiền là một cô đào rất nổi tiếng nhưng cô cũng phải hát ngày này qua ngày kia ở rất nhiều nơi, không có cơ hội để tích góp. Giả sử có tích góp được cũng chỉ trong thời hoàng kim đó, rồi những năm sau lại không sống được với nghề, vẫn yêu nghề bám nghề lại không có công việc khác để lấy ngắn nuôi dài thì ăn mãi núi cũng mòn. Hoặc qua thời gian đó, sức khoẻ của con người không thể khoẻ mạnh mãi, khi bệnh hoạn cũng phải lấy của để dành ra mà trang trải thuốc men, lo chi phí cuộc sống. Các cô chú ngày xưa không được như chúng tôi bây giờ, ở trong đoàn thì đoàn lo, có nhà cửa thành phố hẳn hoi. Các cô chú cứ mãi theo gánh hát trên sống nước, từ miền Tây qua miền Trung quanh năm suốt tháng.

“Khi anh Kim Tử Long gẫy đổ những cuộc tình, anh có nói với tôi nối lại với nhau đi”

Trước đây, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như chị được khán giả yêu mến đến mức tặng nhà, tặng tiền, tặng xe… bản thân chị có gặp trường hợp nào như thế không?

Tôi cũng có gặp đôi lần. Hồi xưa, nếu khán giả thích là đem hết cả gia đình của mình đi theo gánh hát luôn. Bây giờ không còn nữa, khán giả chỉ ủng hộ người nghệ sĩ ở mức nào đó. Và người nghệ sĩ cũng phải cân nhắc, đâu thể cái nào cũng nhận được. Tôi được nhiều lần được giúp rất thực tâm. Họ không cho tôi nguyên căn nhà mà giúp đỡ cho tôi công việc hoặc tạo điều kiện cho tôi mua được ăn nhà.

Chị thấy sự yêu thương và giúp đỡ của khán giả vô điều kiện là tốt hay xấu vì có nhiều trường hợp nghệ sĩ ỷ lại sự yêu thương ủng hộ từ khán giả mà dẫn đến ăn chơi sa đoạ?

Chỉ có vài trường hợp hiếm hoi làm mất niềm tin của khán giả thôi. Riêng tôi, tôi lại rất trân quý tình cảm đó của khán giả. Khi mình đã đầy đủ thì không nên nhận, còn đã lâm vào cảnh khó khăn cùng cực thì nhận sẽ cảm thấy quý giá vô cùng. Tôi gặp nhiều sóng gió trong đời. Những lần sóng gió ấy cũng nhờ sự yêu thương giúp đỡ của các anh chị em đồng nghiệp và khán giả mới vượt qua được.

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

Đóng cặp với nhiều nam nghệ sĩ nổi tiếng, chị đã bao giờ nảy sinh tình cảm với ai chưa?

Cái này thì chưa. Anh Kim Tử Long là mối tình đầu tiên, lúc còn học trong trường mới mười mấy tuổi thôi. Hai đứa quen nhau đến lúc ra trường cũng một thời gian. Tôi và anh ấy bắt đầu có tên tuổi chút chút thì lại nảy sinh những điều không vui. Tôi không có ghen bây bạ, vì tôi biết đó là khán giả của mình mà. Tuy nhiên, anh Long hay đi diễn xa rất nhiều, khiến tôi nghĩ ngợi và cảm thấy không được an toàn.

Có bao giờ chị nghĩ lại và tiếc mối tình với anh Kim Tử Long không?

Không. Khoảng thời gian đó tôi và anh Long cũng còn nhỏ quá. Chúng tôi chưa chín chắn nhận định đó là tình yêu. Chúng tôi là đôi bạn đẹp, cả hai chưa đi xa trong tình yêu. Tôi vẫn cảm thấy đây là một kỷ niệm đẹp.

Sau này, khi anh Kim Tử Long gẫy đổ những cuộc tình, anh có nói với tôi, cả hai nối lại lại đi. Nhưng khó lắm. Tôi biết nhiều quá, thấy nhiều quá, hiểu nhiều quá nên khó nối kết lại.

Cũng ngộ lắm, lúc anh Long lấy người vợ đầu tiên thì chị ấy lại rất thương tôi. Thời trẻ, tôi vẫn còn khổ lắm, nhiều khi đi hát không có xe, vậy là anh Long đến chở cả ba cùng đi. Nhiều khi tôi đi hát không có quần áo đẹp, vợ anh Long đã mua cho tôi. Nhớ lại vẫn thấy thật dễ thương.

“Tôi khát khao có một đứa con và có tìm cách để có con”

Như chị chia sẻ, chị mất tất cả: mất chồng, mất gia đình, mất tiền bạc.. .chỉ sau một đêm thức dậy. Vì sao lại ra nông nỗi?

Trong cuộc sống có quá nhiều khúc mắc, tôi không thể tháo gỡ nổi. Càng tháo không nổi, nút thắt càng chặt. Sau nhiều ngày tôi làm mọi cách đề giành giật lại hạnh phúc cho mình, tôi quyết định không thể uỷ mị bất lực đến chết. Tôi chỉ ngồi nói chuyện một buổi là đứng lên ra đi. Đến tôi còn ngỡ ngàng. Tôi tức bản thân vì không nói ra được, cứ làm khổ bản thân, nhan sắc xuống dốc, sức khoẻ kiệt quệ.

Thực sự tôi chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ ly hôn. Khi vợ chồng lục đục, tôi có trình bày với ba mẹ chồng rằng, tôi muốn về nhà ba mẹ ruột ở một thời gian để chồng tôi cảm nhận được sự thiếu vắng vợ mà thay đổi và tự thức tỉnh bản thân. Tôi không ngờ khi tôi đi thì chồng tôi lại chấp nhận cho đi và không cho tôi trở về nhà.

Lúc đó, tôi cũng gạt tự ái, đến việc quay về nhà lấy quần áo cũng không về. Thậm chí, những hình ảnh, huy chương của tôi đạt được thay vì đem trả cho tôi, anh ấy lại đem bỏ, rồi người ta nhặt lại mang về cho tôi. Rốt cuộc, tôi ra đi với hai bàn tay trắng.

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

Mâu thuẫn vợ chồng tôi đã kéo dài cả năm. Trong thời gian ly thân, tôi nghe nhiều người nói đã bắt gặp anh ấy đi với người khác. Nhưng tôi chưa bao giờ nói ra điều này kể cả trên phiên toà. Tên tuổi của tôi ai cũng biết, làm cái gì vì ghen tuông cũng mất mặt. Ăn thua người chồng của mình thôi. Hơn nữa, tôi còn nói là còn thương, đã không nói đã trống rỗng là đã hết.

Anh ấy chưa bao giờ nhận lỗi của mình. Anh ấy rất bảo thủ. Thậm chí, anh ấy còn hăm doạ tôi là sẽ đăng báo huỷ danh dự của tôi. Tôi nói rằng, tôi không ngoại tình nên không sợ. Anh ấy hiểu điều tôi lo ngại là mang tai tiếng cho gia đình khiến người thân tổn thương. Ngày cả hai ra toà, anh ấy vẫn ngoan cố đòi lấy cái này lấy cái kia, trong khi những thứ đó là do tôi làm ra. Tôi vẫn nói với anh ấy muốn lấy gì cứ viết ra giấy và tôi cũng nói với thẩm phán là chồng tôi muốn lấy cái gì cứ giải quyết, miễn sao nhanh chóng kết thúc là được, vì tôi còn sống tôi còn làm lại được hết. Thứ tôi muốn giành duy nhất là con tim của chồng mình nhưng tôi không có được thì thôi.

Gặp lại người xưa, có bao giờ anh ấy nhận lỗi với chị không?

Anh ấy nói anh ấy hối hận lắm nhưng giờ đã muộn rồi.

Chị có từng hận chồng mình không?

Tôi chỉ buồn vì phí thời gian của mình. Tôi lo sợ không biết có còn thời gian gây dựng nữa không. Tôi giận anh ấy quá dở nhưng không hận. Chắc do nợ duyên của chúng tôi đã hết.

chuyện làng sao,sao Việt,NSƯT Thoại Mỹ,NSƯT Kim Tử Long

Mất bao lâu, chị mới làm lành được những tổn thương nơi con tim?

Cũng phải hơn một năm. Tôi đã mất hết tất cả rồi. Tôi là trụ cột kinh tế của gia đình nên phải tất bật kiếm tiền. Đêm về thì nằm khóc, ngày thì đi làm liên tục. Tôi đâu có muốn đổ vỡ đâu. Không ai bên cạnh vực dậy tinh thần cho tôi. Bởi tôi sống rất cô độc.

Sự cứng đầu và quyết đoát của một người phụ nữ mạnh mẽ đã vô tình làm khổ chị?

Có chứ. Đôi lúc tôi cảm thấy bản thân cứng nhắc và vội vàng quá. Nhưng nếu tôi không cứng nhắc thì càng khổ theo kiểu khác.

Đám cưới của chị ngày trước từng là mơ ước của nhiều người. Vậy khi hạnh phúc tan vỡ, chị có thấy chạnh lòng khi chứng kiến hạnh phúc của những đồng nghiệp khác?

Chạnh lòng và buồn lắm. Tôi nhìn các anh chị bạn bè có con, tôi cũng thèm lắm. Tôi khát khao có một đứa con và có tìm cách để có con nhưng mình đã lớn tuổi rồi nên cũng khó lắm.

Cảm ơn NSƯT Thoại Mỹ về những chia sẻ này!